Mình thường chú ý đến hơi thở, đặc biệt là mỗi khi cảm thấy khó giữ bình tĩnh hay khi tâm trí bị cuốn vào những dòng suy nghĩ sâu và rối rắm. Những lúc ấy, thay vì tiếp tục chạy theo vòng xoáy trong đầu, mình chọn dừng lại, và trở về với hơi thở.
Mỗi ngày, mình thực hành điều này như một cách sống. Đôi khi là khi ngồi trên xe buýt, giữa khuôn viên trường sau giờ học, trong một nhịp nghỉ ngắn sau phiên thực tập online, sau khi gấp lại một chương sách, hoặc ngay trước khi chìm vào giấc ngủ. Không cần điều gì to tát, chỉ cần mình biết là mình đang thở vào và mình đang thở ra.
Khi mình thở chậm lại, tâm trí như được mở ra, thật nhẹ nhàng. Những lo âu dần tan, nhường chỗ cho sự sáng rõ. Có lúc mình tìm được hướng giải quyết dễ dàng hơn, có lúc chỉ đơn giản là tiếp thêm một chút năng lượng lành để bước tiếp.
Mỗi lần thở, mình thường nghĩ đến một hồi chuông ngân, dịu và vang xa, để neo tâm mình lại, không còn trôi dạt.
Mình không dùng kỹ thuật phức tạp nào, chỉ là thở chánh niệm, tự nhiên và thả lỏng. Nhưng chính sự đơn giản ấy lại mang đến nhiều thay đổi sâu sắc: mình tập trung hơn khi học, kết nối sâu hơn khi trò chuyện, và cảm xúc cũng trở nên tinh tế, sâu lắng hơn.
Dường như mỗi hơi thở giúp mình sống đầy hơn trong từng khoảnh khắc nhỏ của cuộc đời.
Thở vào, mình cảm thấy nhẹ nhàng.
Thở ra, mình cảm thấy mình đủ đầy, vừa vặn.
Đây cũng chính là một trong những kỹ năng chủ đạo tụi mình hay hướng dẫn cho những người đang trong cơn khủng hoảng tâm lý cấp tính, để tìm lại chính mình ở giây phút hiện tại.
Nếu hôm nay bạn thấy mệt, hãy thử dừng lại một chút, chỉ để thở cùng chính mình. Bình yên đang chờ bạn ngay trong hơi thở đầu tiên ấy.
Cảm ơn bạn đã luôn đồng hành và ở bên.
Hãy đăng ký bản tin của mình bằng cách cung cấp địa chỉ email của bạn bên dưới và nhấn nút Subscribe nhé.


